Tứ Hải

Trong chương trình dạy Võ Cổ Truyền Việt Nam của Sư trưởng Sa Long Cương, tôi không biết vô tình hay cố ý, Sư trưởng sắp xếp bài bản thật chuẩn tâm lý cho phần căn bản. Không bàn cãi gì về Bát Bộ Chân Quyền (tám bộ tấn), là nền tảng vững chắc cho võ thuật trong môn phái SLC nói riêng từ sơ cấp cho đến cao cấp, những bài quyền sơ cấp nhập môn như Thần Đồng, Thiền Sư, cộng với Bát Bộ Chân Quyền, võ sinh có thể tập phát kình lực (cương).

Tiếp theo là bài Phượng Hoàng, tập cách tránh đòn một cách nhẹ nhàng uyển chuyển (nhu) đồng thời phản đòn trong bất ngờ. Như vậy chúng ta thấy cương nhu đã được phối hợp. Ba món binh khí căn bản — Côn, Roi, Kiếm — giúp cho hai cánh tay và hai bàn tay hoạt động đồng bộ.

Sau một thời gian luyện tập, được Thầy sửa sai và các HLV nhắc nhở, mình sẽ tự tin có sự khác biệt với ngày nào. Lên hồng đai tập bài Tứ Hải. Sư trưởng nói luyện bài Tứ Hải cho kỹ, đủ sức qua lại ngang dọc trong giang hồ.

Tứ Hải nghĩa là bốn biển, chỉ sự rộng lớn, mênh mông trong thiên hạ, mặc dù mình có bản lĩnh nhưng cũng nên giao tiếp rộng rãi để học hỏi thêm, và chớ có tánh tự đắc, người tự đắc sẽ không học được gì, nên Sư trưởng thường nhắc nhở môn sinh rằng: “Ngoài trời còn có trời”, có nghĩa là: người giỏi còn người giỏi hơn.

Từ bài Tứ Hải về sau, Sư trưởng không còn lời bạt cho bài nào nữa.

“Đường đời ai dễ biết ai, nhìn người dưới mắt có ngày vong thân”.

— VS Trương Thế Lưu

Tứ-Hải

Advertisements

Long Hổ Hội

Theo văn hoá Việt Nam nói riêng, Long và Hổ là những loài thú tinh khôn và có sức mạnh được xếp vào hàng linh vật, với kỹ thuật và chiến thuật săn bắt mồi, hoặc dùng các đòn thế chiến đấu với các loài thú khác để sinh tồn một cách siêu đẳng mà con người thấy vậy mới bắt chước học theo để tự vệ lấy mình và giúp đời. Những vị danh sư, anh hùng với võ công và tài trí hơn người thời đó được nhân gian ví như Rồng và Cọp.

Long-Hổ Hội là cuộc họp mặt luận võ công của các vị anh hùng hào kiệt, để rồi sau đó góp lại những đòn thế hay thành bài quyền có tên là Long Hổ Hội, theo thời gian môn sinh quen gọi là Long Hổ Quyền, Sư Trưởng Sa Long Cương kể.

VS Trương Thế Lưu cho biết: “Võ cổ truyền Sa Long Cương không có bài võ sơ cấp mà võ sinh mới bắt đầu tập là Bát Bộ Chân Quyền xong đến phần tập bài quyền. Bài nào cũng hay, động tác nào cũng có chỗ sử dụng. Dưới sự hướng dẫn của tôi, tôi chọn bài Long Hổ Hội là bài đầu vì nó ngắn gọn dễ tập mà hữu dụng về nhiều mặt, áp dụng được nhiều bộ tấn vừa mới học xong trong BBCQ.”

Lời thiệu

1 – Đồng nhân bái tổ
2 – Đồng nhân thủ thân
3 – Hoành thân trảm xà
4 – Đồng tử hiến quả
5 – Luân thân hồi hậu
6 – Thiềm thừ quá hải
7 – Anh hùng độc lập (trái)
8 – Song yến phi thiên
9 – Anh hùng độc lập (phải)
10 – Song Long quá hải
11 – Hổ lập bình dương
12 – Giao Long ngộ vũ (mặt trái)
13 – Thăng thiên độc cước
14 – Song đao đoạt mệnh
15 – Song Long hí thủy
16 – Bạch Long xuất trảo
17 – Thần thông bửu bối
18 – Lão hầu tọa tĩnh
19 – Đồng nhân phi thân
20 – Hào kiệt phi đao
21 – Trực tiền đản hữu
22 – Bạch viên hiến quả
23 – Hổ lập bình dương
24 – Thần cung xạ hứa điền
25 – Đồng nhân bái tổ.❒

Phượng Hoàng

Ngay từ những động tác nhẹ nhàng uyển chuyển mà uy lực khởi đầu của bài quyền đã thể hiện được hình ảnh của một loài chim Phượng hoàng cao quý. Bài quyền này giúp võ sinh linh động trong cách tránh né đồng thời tiến sát địch cả hai bên phải, trái, phản đòn trong bất ngờ (tạm gọi là nhu), quân bình (hóa giải) được các đòn thế trực diện, dũng mãnh trong các bài quyền thuộc cương.

Sư Trưởng thường nói với võ sinh là: đánh quyền phải linh động, uyển chuyển bay bướm, uốn éo, èo ọt. Danh từ ‘èo ọt’ đối với tôi thật khó quên bởi lúc ban đầu nghe không mấy lọt vào tai — nhưng tôi chỉ để trong lòng, không dám hỏi.

Có một hôm, Sư Trưởng diễn vài động tác của bài Phượng hoàng có đối tượng; khi địch tung cước đá tới, Sư Trưởng nhanh nhẹn lạng người sang bên, một tay hốt chân địch, tay kia gạt cổ một cách nhẹ nhàng làm địch mất thăng bằng té chổng cẳng. Tôi bấy giờ chợt ngộ ra rằng ‘èo ọt’ là chí lý, ý thật tuyệt vời, bởi khi diễn động tác ‘phượng hoàng tranh cước vĩ’ không dùng kình lực (cơ bắp) nên mới trông èo ọt (yếu xìu).

Tiếp theo Sư Trưởng nhắc nhở thêm là khi ‘mài thiền sư’ cũng phải diễn uyển chuyển, mềm mại như chiếc lá rơi… thì mới đúng.

— VS Trương Thế Lưu

Phượng-Hoàng

Links:

Thần Đồng

Tên bài quyền đã nói lên sự trầm trọng mà linh hoạt của đòn thế vì vậy tấn pháp phải vững chắc nhưng linh động, được như vậy quyền cước phát ra mới được nhanh, mạnh, đúng lúc, kịp thời ngay cả trong lúc đang di chuyển. Lúc mới tập, diễn bài không nên vội vàng, hấp tấp mà phải đánh cho rõ từng thế, phải ra hết đòn và phải đánh, đá cho ra lực, khi phát lực phải thở ra nhanh và mạnh cùng lúc (nhịp nhàng) với lực phát ra. Dùng trọng lượng thân thể để tăng áp lực của đòn đánh, có nghĩa là phải nhồi người lên, xuống (chồm lên, hụp xuống). Khi phát lực ngang thì phải xoay hông. Sư Trưởng thường nói là lắc vai cho dễ hiểu. Nếu phát lực theo chiều xéo (xiên) thì phối hợp vừa xoay hông vừa chồm lên hoặc hụp xuống.

Lời khuyên: Khi mới tập, hãy tập cho đúng tấn pháp, đánh, đá ra cho hết đòn, tập phát lực cùng hơi thở, tự sửa chữa khuyết điểm. Tập như vậy theo thời gian sẽ tăng dần tốc độ và kỹ thuật, sự chuyên cần luyện tập càng lâu càng thấy rõ chỗ diệu dụng của võ thuật, cái hay của nó và yêu thích nó từ đó sẽ truyền dạy cái đúng cho người khác để gìn giữ nền võ học của dân tộc không bị khuất lấp, mai một.

Điều tệ hại nhất cho chính mình là muốn học cho nhiều bài bản, mới bắt đầu tập mà muốn cho mau hết bài này để học bài mới, cố đánh cho mạnh, cho nhanh, chưa dứt đòn này đã đánh đòn khác; tập như vậy có nghĩa là mình không hiểu động tác đó để làm gì. Những người có tập tánh đó khi đối địch họ dễ bị hoang mang, địch tấn công sẽ không biết đường đỡ, cho dù có học bao lâu đi chăng nữa, cấp bậc có cao đến đâu cũng chỉ hoài công, giống như cái thùng lủng đít.

“PHẢI BIẾT TÂM LÝ CHIẾN ĐẤU” — đó là điều mà Sư Trưởng thường nhắc nhở.

— VS Trương Thế Lưu

Thần-Đồng

Bát Bộ Chân Quyền

Bát Bộ Chân Quyền là tám bộ tấn của võ cổ truyền Việt Nam, môn phái Sa Long Cương, gồm nhiều động tác, có bất động và di động, của tay và chân, là nền tảng căn bản vững chắc để xây dựng trên đó một kỹ thuật quyền cước vượt đến tầm mức thượng thừa.

Nếu đem so sánh tấn pháp của võ thuật với nền móng vững chắc của một tòa lâu đài đồ sộ, thì quả nhiên không có chỗ sai biệt. Tuy nhiên, trong địa hạt võ thuật, sự vững chắc không có nghĩa là một sự bất động vô tri của một tĩnh vật mà là sự vững chắc trong một tư thế thăng bằng, uyển chuyển, linh động, để từ chỗ khinh linh đó, nội ngoại công lực của quyền cước được tùy nghi phát xuất, sử dụng một cách đúng mức và kịp thời.

Lời thiệu

1 – Trung Bình Tấn
2 – Đinh Tấn (Tả – Hữu)
3 – Hổ Lập Bình Dương
4 – Xà Tự Đinh Tấn
5 – Xà Tự Hạc Tấn
6 – Ngũ Hành (Kim – Mộc – Thủy – Hỏa – Thổ)
7 – Mài Thiền Sư
8 – Tả – Hữu Mã Bộ
9 – Hổ Tấn
10 – Bạch Hạc Tầm Giang
11 – Thần Thông Bửu Bối
12 – Gạt Âm Dương
13 – Nhảy Thập Tự
14 – Trảo Mã Truyền
15 – Xà Tấn
16 – Độc Hành Thiên Lý

BBCQ